Ca sĩ Ngọc Khuê và hành trình điện ảnh hóa âm nhạc trong “Thị phi”

Ra mắt tại Hà Nội ngày 17/4 tại Hà Nội, “Thị phi” được xây dựng như một phim ngắn âm nhạc mang màu sắc hài – hành động, do chính Ngọc Khuê đảm nhiệm vai trò giám đốc sản xuất. Tác phẩm khai thác đời sống đô thị với những ranh giới mong manh giữa đúng – sai, thật – giả, nơi “thị phi” trở thành một phần tất yếu của lựa chọn cá nhân. 

Không đi theo lối MV ca nhạc thông thường, dự án được định hình như một “phim ca nhạc” đúng nghĩa, nơi âm nhạc đóng vai trò dẫn dắt toàn bộ câu chuyện. Nhân vật trung tâm – “Đặc vụ chuồn chuồn” – do chính nữ ca sĩ thể hiện, trải qua hành trình tâm lý nhiều biến động, từ lựa chọn, đối diện đến buông bỏ. 

Ba ca khúc trong phim tương ứng với ba lát cắt cuộc đời nhân vật, tạo nên cấu trúc kể chuyện rõ nét. Trong đó, ca khúc mở đầu mang màu sắc synth pop hiện đại, thể hiện sự giằng xé giữa lý trí và cảm xúc; còn bản remix cuối với tiết tấu nhanh lại đẩy cao trào, khép lại hành trình bằng sự giải thoát nội tâm. 

Điểm đáng chú ý của “Thị phi” nằm ở cách kết hợp giữa âm nhạc và điện ảnh. Dự án không chỉ dừng ở phần nghe mà còn đầu tư vào hình ảnh, hiệu ứng và thiết kế âm thanh theo hướng không gian, tiệm cận tiêu chuẩn Dolby Atmos. 

ca-si-ngoc-khue-pld-1776490529.png
Phim lấy bối cảnh cuộc sống đô thị với những ranh giới mong manh giữa đúng – sai, thật – giả.

Việc xây dựng phần nhạc như một EP độc lập song hành cùng câu chuyện cho thấy sự tính toán bài bản, hướng tới trải nghiệm đa tầng cho khán giả. Đây cũng là xu hướng đang được nhiều nghệ sĩ theo đuổi, khi MV không còn đơn thuần là sản phẩm quảng bá mà trở thành một “tác phẩm kể chuyện” có chiều sâu.

Với Ngọc Khuê – giọng ca gắn liền với âm nhạc dân gian đương đại – bước chuyển sang phong cách hiện đại, pha trộn yếu tố điện tử và điện ảnh, cho thấy nỗ lực làm mới hình ảnh sau thời gian dài nghiên cứu và giảng dạy âm nhạc. 

Không chỉ là câu chuyện cá nhân, “Thị phi” còn đặt ra những vấn đề rộng hơn của đời sống hiện đại. Tác phẩm gợi mở thực tế rằng trong xã hội số, mỗi lựa chọn đều có thể trở thành đề tài bàn tán, và ranh giới đúng – sai đôi khi bị chi phối bởi góc nhìn và định kiến.

Thông qua nhân vật chính, bộ phim phản ánh tâm lý của con người trong vòng xoáy dư luận: vừa muốn khẳng định bản thân, vừa phải đối mặt với áp lực từ cộng đồng. Điều này khiến “thị phi” không còn là yếu tố tiêu cực đơn thuần, mà trở thành hệ quả của hành trình trưởng thành.

Sau thời gian dài không ra mắt sản phẩm rầm rộ, Ngọc Khuê chọn cách trở lại bằng một dự án mang đậm dấu ấn cá nhân – từ sản xuất, âm nhạc đến câu chuyện. Điều này cho thấy xu hướng nghệ sĩ ngày càng chủ động kiểm soát sản phẩm, thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào ê-kíp.

“Thị phi” vì thế không chỉ là một sản phẩm giải trí, mà còn là thử nghiệm đáng chú ý trong việc kết hợp âm nhạc – điện ảnh – công nghệ. Trong bối cảnh thị trường giải trí ngày càng cạnh tranh, những dự án mang tính lai ghép như vậy có thể mở ra hướng đi mới cho nghệ sĩ Việt.

Với “Thị phi”, Ngọc Khuê không chỉ kể một câu chuyện, mà còn đặt ra câu hỏi về cách con người đối diện với dư luận trong xã hội hiện đại – nơi mỗi cá nhân đều có thể trở thành “nhân vật chính” của những cuộc bàn tán không hồi kết.

Hoàng Anh